Sự cố tại bệnh viện ĐK huyện Đức Thọ: Hồi chuông về vấn đề thiếu nhân lực chuyên môn y khoa

4 tháng trước

Sự cố đau lòng về cái chê’t của trẻ sơ sinh tại bệnh viện ĐK huyện Đức Thọ (Hà Tĩnh) đã gióng lên 1 hồi chuông về vấn đề thiếu nhân lực chuyên môn y khoa trong ngành y, nhất là các bệnh viện tuyến huyện trở xuống.

Hình ảnh minh họa.
Hình ảnh minh họa.

Thời gian vừa qua, cộng đồng không hết bàng hoàng và xôn xao trước thông tin bé sơ sinh tử vong ở Hà Tĩnh. Điều đáng bàn luận và thắc mắc của không ít người: Vì sao một bác sĩ chuyên ngành Răng Hàm Mặt lại có thể sang trực Sản khoa? Và để giải đáp thắc mắc ấy của cộng đồng, bệnh viện huyện ĐứcThọ cũng có câu trả lời cho chính mình: vì thiếu nhân sự.

“Do thiếu người nên cả Khoa Sản chỉ có hai bác sĩ. Ngoài bác sĩ Đức thì còn một bác sĩ khác đang đi vắng. Vì thiếu người nên bác sĩ Quyền, chuyên Răng Hàm Mặt phải phụ trách. Sắp tới phải đề xuất xin Sở Y tế bổ sung người”. Ông Phạm Hồng Cường – Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa huyện Đức Thọ phân trần.

Còn về bác sĩ Quyền: “Đó là một ngày kinh hoàng nhất trong cuộc đời hơn 38 năm làm nghề y của tôi. Chứng kiến sự việc cháu bé tử vong tôi phải chạy ra ngoài để trấn tĩnh lại tinh thần. Cho đến hôm nay, sự việc đã qua được mấy ngày nhưng không đêm nào tôi ngủ được.

Cứ nhắm mắt lại là thấy hình ảnh đầy ám ảnh đó lại hiện ra. Tôi chỉ giúp các hộ sinh, các hộ sinh bảo tôi làm gì, lấy cái gì thì tôi sẽ làm cái đó. Còn việc tôi bị đình chỉ thì đó là việc của lãnh đạo. Kể cả bây giờ cho tôi về hưu tôi cũng về, không vấn đề gì cả”.

Việc thiếu nhân lực chuyên môn y khoa là câu chuyện dài và rất phổ biến trên toàn thế giới không riêng gì với nước ta. Đào tạo cho ngành Y là một việc rất khó và cực kì tốn kém, từ khâu tuyển dụng, đào tạo, cho đến khi huấn luyện chuyên khoa, chuyên ngành để đủ khả năng khám chữa bệnh.

Ở nước ta những năm gần đây tại các địa phương tình trạng thiếu hụt nguồn nhân lực y tế đang trở nên nghiêm trọng. Ví dụ cụ thể nhất: Tại bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên, trong vòng 3 năm trở lại đây đã có 61 bác sĩ đồng loạt gửi đơn xin nghỉ việc, trong đó, có 31 bác sĩ biên chế và 30 bác sĩ hợp đồng trong chỉ tiêu biên chế xin nghỉ.

Tại Đồng bằng sông Cửu Long tỷ lệ bác sĩ rất thấp, hiện chỉ khoảng 7,85 bác sĩ/vạn dân, trong đó thiếu nhiều nhất là An Giang và Tiền Giang. Hạn chế này đã tác động rất lớn đến công tác chăm sóc sức khỏe nhân dân.

Đó là 1 vài minh chứng cho sự thiếu hụt nhân lực trong ngành y. Nguyên nhân chính là do: thu nhập quá thấp, áp lực công việc cao, làm việc trong môi trường căng thẳng (bị người nhà sẵn sàng chửi bới, hành hung…). Bởi thế, việc thu hút bác sĩ về làm việc ở các tỉnh đã khó, giữ chân bác sĩ ở lại làm việc lâu dài càng khó hơn.

Chia sẻ với báo chí, nhiều bác sỹ không ngần ngại: Tôi quyết định rời bỏ bệnh viện tỉnh ra làm ở một bệnh viện tư, từ môi rường làm việc đến các chế độ lương, thưởng, đáp ứng được nhu cầu mong muốn của tôi. Mặt khác, ở bệnh viện tỉnh tôi phải kiêm nhiệm nhiều công việc khác không thuộc chuyên môn, tôi cảm thấy áp lực, vất vả. Có lúc rơi vào trạng thái stress nặng.

Thiết nghĩ, việc thiếu nhân lực cộng thêm số lượng bệnh nhân đông, thậm chí quá tải trong ngày thì sẽ dẫn đến chất lượng khám giảm sút, vô hình trung trở thành “tác nhân” gây ra những căn bệnh xấu tính cho bác sĩ mà biểu hiện cụ thể đó là hay cáu gắt, khám nhầm, khám sai… Nhắc lại sự việc đáng tiếc tại Bệnh viện Đa khoa huyện Đức Thọ (Hà Tĩnh), có thể nhận thấy nếu như bệnh viện đủ người, nha sĩ được làm đúng chuyên môn nhiệm vụ thì có thể đã không xảy ra tình trạng “thai chết lưu không nhận biết được”. Ngành y tế cần có những giải pháp thiết thực hơn để giải quyết vấn đề nhân lực về chuyên môn nghiệp vụ lẫn y đức để không có tình trạng tương tự xảy ra như vừa rồi.

Cùng chuyên mục