Những nghĩa cử cao đẹp lay động triệu trái tim trong vụ cháy rừng ở Hà Tĩnh

2 tuần trước

Núi Hồng Lĩnh những ngày chìm trong biển lửa, đã không ít những người quên mình lao vào đám cháy để dập lửa. Có cả những người ở tỉnh khác, vượt hàng trăm km để tiếp sức cho lực lượng chữa cháy những suất cơm

Suốt 3 ngày lửa quần thảo núi Hồng Lĩnh, hàng ngàn lượt người được huy động đến hiện trường để dập lửa, đã có những nghĩa cử đẹp làm vơi đi mất mát, làm sống lại ý thức cộng đồng, tình yêu dân tộc.

Giữa nắng lửa, gió Lào, những “chiến binh” cứu hỏa chuyên nghiệp và cả không chuyên đã làm tất cả để giữ lại lá phổi xanh giữa Hà Tĩnh yêu thương, nào phải để được ngợi ca.

Nỗ lực quên mình để giải cứu rừng

Hà Tĩnh cháy rừng! Nhìn từ xa, ngọn núi Hồng Lĩnh như một biển lửa nuốt chửng khu rừng thông, chực tấn công vào những ngôi làng mấp mé phía bìa rừng.

Anh Tiến mang cưa xăng từ nhà lao vào các điểm cháy để dập lửa
Anh Tiến mang cưa xăng từ nhà lao vào các điểm cháy để dập lửa

Ngày 28/6, nhận được tin báo rừng Hồng Lĩnh đang cháy lớn, đang cần phương tiện phát quang hành lang cản lửa, dù chỉ biết người báo tin tên “Bình” cán bộ Phòng Nông nghiệp huyện, anh Đậu Văn Tiến (thôn 8, xã Xuân Phổ, huyện Nghi Xuân) vội vàng xách máy cưa xăng đi cứu rừng.

Thấy chồng đi hỗ trợ người dân, chị Trần Thị Phương (vợ anh Tiến) động viên chồng cố gắng giúp làng xóm vượt qua hoạn nạn….

Khi anh Tiến tiếp cận khu vực cháy vào lúc hơn 2h chiều, đã có rất đông người đến dập lửa, gió Nam thổi mạnh, đám cháy mỗi lúc mỗi lan rộng, ngọn lửa bùng phát rất cao, không do dự, anh Tiến với chiếc máy cưa nặng cả yến, lao vào những lùm cây, vạch nên đường băng cản lửa tạm thời.

Theo sát anh là hàng chục chiến sỹ, dân quân tự vệ cùng thu gom các thân cây, cành cây vừa được đốn hạ.

Cứ thế, anh Tiến băng mình từ cánh rừng này đến cánh rừng nọ để cùng mọi người nhanh chóng hình thành nên những đường băng cản lửa.

Người dân Xuân Hồng luôn chuẩn bị nước hỗ trợ cho lực lượng tham gia dập lửa
Người dân Xuân Hồng luôn chuẩn bị nước hỗ trợ cho lực lượng tham gia dập lửa

Sau 9 giờ đồng hồ liên tục quần thảo với “giặc lửa”, trong người đã thấm mệt, máy cũng đã cạn nhiên liệu, anh Tiến mới xuống núi.

Anh ăn tạm chiếc bánh mỳ cho đỡ đói, phần vì anh cũng đang cần tiền để mua xăng cho máy hoạt động nên không dám chi tiêu nhiều cho bản thân dù chỉ là một suất cơm bình dân.

Về nhà người quen tại khối 2, thị trấn Xuân An nằm ngả lưng được hơn tiếng đồng hồ, lại nghe tin đám cháy bùng phát trở lại, anh Tiến vội vã xách máy đi cứu rừng.

Giữa đại ngàn Hồng Lĩnh về khuya, ngọn lửa muốn thiêu rụi cả khu rừng, nghe tiếng máy của anh Tiến vọng lại, nhiều người càng quyết tâm sát cánh bên nhau để cứu rừng.

Sáng 29/6, lãnh đạo huyện ngỏ ý muốn giúp đỡ nhưng anh từ chối vì suy nghĩ giản dị “Cứu rừng là trách nhiệm…” và anh lại miệt mài với công việc nhọc nhằn đuổi “giặc lửa”.

Khuôn mặt sạm đen vị bụi khói, anh động viên vợ chăm sóc cho em gái mổ ruột thừa mà anh trai không có mặt. Vì cứu rừng cấp bách hơn… rồi anh lại rảo bước tiến về phía rừng có nguy cơ bùng cháy trở lại.

Những tấm lòng âm thầm tiếp sức

Ông Lê Văn Hồng – Giám đốc trung tâm sự kiện và nhà hàng Minh Hồng (địa chỉ tại TP Vinh, Nghệ An) chọn chung tay bằng cách nấu những suất cơm nghĩa tình để phục vụ miễn phí cho cả nghìn người đang liều mình chống “giặc lửa” tại núi Hồng Lĩnh.

Phần cơm ấm lòng các lực lượng tham gia chữa cháy
Phần cơm ấm lòng các lực lượng tham gia chữa cháy

Trong hai ngày qua, khi nghe tin quê Hà Tĩnh có cháy rừng, hai vợ chồng anh chị đã bỏ lại công việc ở Nghệ An, nhanh chóng trở về Hà Tĩnh hỗ trợ các lực lượng chữa cháy!

Ông quyết định nghỉ bán hàng từ chiều 29/6 để nấu cơm miễn phí cho lực lượng chữa cháy rừng tại huyện Nghi Xuân.

“Ngày 29 và 30/6, chúng tôi đã nấu 1.000 suất cơm, kèm theo 500 chai bò húc, 500 chai nước suối đưa vào tận hiện trường để cung cấp cho các lực lượng chữa cháy rừng” – ông Hồng nói.

Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ khen ngợi và tặng quà động viên vợ chồng ông Hồng
Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ khen ngợi và tặng quà động viên vợ chồng ông Hồng

Theo ông, việc phát cơm miễn phí là mong muốn góp một phần nhỏ để động viên tinh thần đối với lực lượng chữa cháy rừng, đồng thời cũng nâng cao tinh thần trách nhiệm của bản thân với cộng đồng.

Tại buổi thăm các cán bộ, chiến sỹ và các lực lượng chữa cháy rừng ở thị trấn Xuân An chiều 30/6, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ đã có cuộc trò chuyện ngắn với ông Hồng để khen ngợi nghĩa cử đẹp và tặng quà động viên.

Cứu rừng bởi lời hiệu triệu của trái tim

Trong trận chiến chống lại “giặc lửa” của những người lính cứu hỏa và nhân dân tại khu vực rừng thông huyện Nghi Xuân diễn ra suốt 4 ngày, từ 28/6 đến 1/7, không ít người, cả chiến sĩ lẫn dân thường đã kiệt sức vì nắng, bị thương vì lửa bỏng rát. Nhiều chiến sĩ làm việc từ sáng đến tối, khi mệt quá, họ nằm xoài xuống nền đất rừng, chợp mắt một lúc để có sức chống chọi với đám lửa.

Lực lượng PCCC nỗ lực chiến đấu với "giặc lửa"
Lực lượng PCCC nỗ lực chiến đấu với “giặc lửa”

Trong mùi khói khét lẹt và mồ hôi mặn chát, họ chia nhau ổ bánh mỳ, suất cơm hộp, chai nước uống giữa đám cháy để có sức mà làm tiếp. Họ thay phiên nhau thức thâu đêm, song những người ở hiện trường kể lại, không một lời kêu ca nào được thốt ra, họ tiếp tục nghiến răng, giữ chặt vòi nước khống chế đám cháy.

Nom những gương mặt trẻ trung lẫn cùng những mái đầu muối tiêu chung nhau một bộ dạng nhem nhuốc vì khói bụi, ăn uống tạm bợ ngay tại chỗ rồi khi quá mệt, nằm vạ vật trên nền đất nghỉ hồi sức để canh cháy rừng, nhiều người không khỏi rưng rưng xúc động.

Cái nắng nóng gay gắt, thảm lá khô dày và cả gió Tây Nam liên tục thách thức sự nỗ lực dập lửa của hàng ngàn con người. Bởi gió phơn thổi mạnh, việc dùng trực thăng chữa cháy là điều chưa thể. Vậy là đám cháy ở Hồng Lĩnh hoàn toàn dựa vào sức người. Những bộ quần áo ướt đẫm, ai nấy gương mặt đỏ lựng, mồ hôi túa ra như tắm nhưng họ đều hiểu mình phải cố gắng, cố gắng hơn nữa để cứu lấy rừng, cứu lấy sinh mạng của người dân sống ở khu vực liên tục.

Ảnh: TTXVN, Minh Thùy
Ảnh: TTXVN, Minh Thùy

Lửa được khống chế rồi lại bùng lên trở lại, đặc biệt vào 3 giờ sáng ngày 29/6, tạo thành cơn cháy rừng có quy mô khủng khiếp trong nhiều năm trở lại đây. Lần này, các chiến sĩ ngoài dập lửa còn kiêm thêm trách nhiệm sơ tán cho hàng trăm hộ dân có thể bị ảnh hưởng bởi cơn cháy rừng ngày càng lan rộng.

Đó là công việc, là nghĩa vụ của họ, của lính cứu hỏa và quân đội, công an, là nghĩa vụ công dân của những người sống gần đám cháy… nhưng không chỉ có vậy, những người thực hiện công tác cứu hộ, cứu nạn cánh rừng Nghi Xuân đã sẵn sàng quên mình, bởi họ làm theo mệnh lệnh từ trái tim.

Và dù có được ngợi ca, được ghi nhận đúng những vất vả hay đớn đau mà họ đã làm hay ai đó còn thờ ơ chưa đồng cảm, thì những người lính đang và vẫn luôn luôn xông pha hết mình. Đôi khi họ bất chấp cả sự an toàn bản thân để diệt giặc lửa, cứu lấy tài sản và tính mạng nhân dân, vì một tấc đất, một khoảng rừng, một sinh mạng đều đáng giá…

Hà Tĩnh cả tháng nay đất trời như lửa đốt, nay giặc lửa vây tứ phía, những cánh rừng xanh thẳm giữa ngút ngàn Trường Sơn như đổi cả màu vàng xen lẫn màu đen, oằn mình chống chọi với sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Thiên nhiên khắc nghiệt, nhưng lòng người thì thuận, một lòng một dạ thiết tha sâu đậm hơn trong thảm họa, như mạch nguồn dòng La tuôn chảy, như câu ví dặm đò đưa ân tình xứ Nghệ.

Và thôi đừng trách mắng gì nhau đã không nhỏ lệ cho cánh rừng Hà Tĩnh, hãy cùng cầu nguyện cho không ai nguy hại thêm trong cơn lửa dữ, cho những giọt mồ hôi nước mắt dân lành đã đổ để giữ rừng được bình yên, cho những hôm sau trời dịu đi, mưa đổ xuống cùng người chữa lửa, xoa đi vết thương đau con người đã vô tình đổ lên cánh rừng, như bài thơ của một bác sĩ trẻ người Hà Tĩnh vừa viết đêm qua:

“Có cơn mưa nào ghé đến đây không?

Hà Tĩnh quê tôi đang oằn mình trong lửa.

Những dãy núi xanh nay còn đâu nữa.

Cháy mất rồi trong biển lửa mênh mông.

Có cơn mưa nào ghé đến đây không?

Lúa cháy, đất nung giữa mùa hạn hán.

Tấm áo nâu… hai hàng khóc cạn.

Rừng không còn, ruộng cũng trắng khô.

Có cơn mưa nào có thể đến bây giờ?

Lửa ngút ngàn trong gió Lào ngùn ngụt

Những chiến sĩ lao mình dập cơn nghi ngút

Mấy đêm rồi chưa ngủ mưa ơi!

Mong trời cao cho những giọt mưa rơi

Để đồi cháy thành xanh tươi trở lại

Ruộng đồng mênh mông lúa trổ bông xanh mãi…”

Những nghĩa cử cao đẹp ấy đã phần nào làm vơi đi mất mát, gợi lên nỗi xúc động cho hàng triệu người. Những con người đã nỗ lực quên mình dập lửa, họ xứng đáng được ngợi khen và tôn trọng.

Cùng chuyên mục