Câu chuyện về lòng tử tế: Tình người sau một vụ lật xe khách

1 tuần trước

Lòng tốt ở khắp nơi, hiện diện trong những con người dung dị nhất, ở mọi hoàn cảnh, vùng miền. Và lòng tốt có khả năng lan tỏa mạnh mẽ, ngay lập tức, vô điều kiện.

Trên MXH hôm qua có một câu chuyện được kể lại bởi bác Thuận Hóa, câu chuyện vô cùng giản dị về lòng tốt, sự tử tế, bao dung của con người nhưng khiến người nhiều người để lại những suy nghĩ….

Xung quanh chúng ta còn nhiều người tốt lắm!

Hôm nay, hai vợ chồng tôi, cu cháu và nhóm du khách đã may mắn thoát chết chỉ gang tấc trong vụ TN lật xe, nhưng qua vụ tviệc này chúng tôi càng cảm nhận rõ hơn một điều: xã hội chúng ta có rất nhiều người tốt! Cứ giúp người đi, ta sẽ được người giup; đó là đạo lý cuộc đời!

Vụ việc xảy ra tại khu vực gần đèo Đá Trắng, trên đường từ Mai Châu về thành phố Hòa Bình. Trời mưa rất to, chiếc xe 29 chỗ chở nhóm gần chục gia đình trở về Hà Nội sau hai ngày ngao du ngắm cảnh ở vùng biên giới Hang Kia – Pà Cò, sống giữa những người dân tộc Mông tốt bụng, thật thà, mến khách…

Tôi là người ngồi ghế cuối cùng cùng với một ông bố trẻ và cô bé hướng dẫn viên. Tuy đã ngoại lục tuần, nhiều tuổi nhất đoàn nhưng tôi cảm thấy mình vẫn khỏe nên luôn chủ động ngồi ghế cuối, nhường những chỗ tốt cho các cháu.

Trên xe, các cháu nhỏ đều ngủ, các ông bố bà mẹ trẻ thì râm ran trò chuyện. Tôi tranh thủ chụp một số ảnh phong cảnh đồi núi trong cơn mưa rào lớn rồi nhắm mắt, tự thư giãn chứ ít khi ngủ khi ngồi trên xe…

Bỗng nhiên nghe các cháu ngồi phía trên thét lên: Ôi sao thế này, chết rồi! Sau đó cảm thấy xe đâm rất mạnh rồi lật nghiêng về phía trái, nơi tôi ngồi. Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy mình bị đè bẹp bởi hai cháu ngồi bên cạnh. Hai thanh niên dậy trước, tìm cách kéo ông già là tôi dậy và luôn miệng hỏi “Chú có sao không?”. Tôi trả lời không sao, cố đứng dậy theo chiều song song với gầm xe, gọi hỏi bạn cùng giường và cu cháu cùng mọi người trên xe có ai bị thương không, thấy trả lời không sao, rất mừng, liền nói mọi người cứ bình tĩnh tìm búa đập kính. Nhưng khi nhìn về phía trước thì kính đã vỡ tung…mọi người đang lần lượt dìu nhau chui ra với sự giúp đỡ của người đi đường …

Khi ra đến ngoài, tôi quan sát thấy chiếc xe đã đâm gãy 5-6 chiếc cọc mốc phía taluy dương rồi đâm trượt theo vách núi đá và bị lật nghiêng. Người lái xe khoảng 55 tuổi khi gọi điện về công ty báo tin và xin giúp đỡ nói là xe bị mất lái.

Thật may là khi mất lái xe đã đâm vào vách đá, nếu nó lao qua bên trái xuống vực, e rằng mọi người chả bao giờ được đọc status này…

Trời lúc này đã ngớt mưa, nhiều xe phía sau lách lên đều dừng lại hỏi có cần đưa người đi đi cấp cứu không. Một số xe con đã nhiệt tình cho các thành viên trong đoàn đi nhờ về Hà Nội. Hai vợ chồng tôi già nhất trong đoàn nên được các cháu nhờ một xe chở hàng đưa về Hà Nội trước. Lên xe mới biết tài xế khoảng hơn 40 tuổi, người Thụy Phương, quận Bắc Từ Liêm,lái xe chở hàng của Công ty Dịch vụ giao hàng Tiết kiệm chạy tuyến Hà Nội – Mai Châu hàng ngày. Khi xe chở chúng tôi bị lật, xe của cháu chạy phía sau chỉ cách 1 xe. Cháu nói xe khi đó chạy chậm, khoảng 40km/h. Khi xe chở chúng tôi bị lật, cháu đã cho xe lách vượt lên rồi đỗ lại, xuống cùng một số lái xe khác cứu người bên trong ra ngoài.

Dọc đường về, trong lúc trò chuyện, cháu nói những chuyện giúp đỡ người bị nạn dọc đường là chuyện cháu luôn làm với tâm niệm “mình giúp người, người khác giúp mình”…
Khi về đến Hà Nội cháu kiên quyết không nhận tiền của chúng tôi, chỉ nói, có gì đâu, đó là chuyện bình thường cháu vẫn làm…
Khi tôi gọi điện cho các cháu trong đoàn, thì được biết ngoài các trường hợp gửi được xe về như chúng tôi, số còn lại đã đón được xe bus về thành phố Hòa Bình và đợi công ty du lịch đưa xe lên đón và trả về từng gia đình.

Qua những lúc gặp hoạn nạn thế này mới ngẫm ra một điều: mặc dù hiện nay cuộc sống có thể còn khó khăn, tình người đâu đó bị phai nhạt ít nhiều, nhưng nói chung người Việt Nam chúng ta vẫn coi trọng đạo lý, tình người, mà những chuyện như “cây ATM gạo” trong mùa C0VID-19 vừa qua và chuyện xảy ra với chúng tôi hôm nay là một ví dụ.

Tôi tiếc một điều là quên không hỏi tên cháu lái xe tốt bụng, nhưng cũng may đã kịp chụp ảnh cháu và xe của cháu.
Cám ơn nhé, chàng trai tốt bụng! Cám ơn Công ty đã đào tạo được những lái xe tốt bụng, đầy tình người!

Trái ngược hàng loạt tin tức về sự vô cảm của nhiều người khi gặp người bị nạn, thì câu chuyện trên giúp cho chúng ta hiểu được rằng, xã hội cũng có người ngày người kia và không phải ai cũng vô cảm. Ở đâu đó vẫn còn những người tốt không nề hà luôn sẵn sàng giúp đỡ người dưng…

Từ khóa:

Cùng chuyên mục