Bà cụ 85 tuổi dầm mình dưới nước bán nghêu sò nuôi cháu tâm thần

5 tháng trước

Cụ Nguyễn Thị Rớt, năm nay 85 tuổi nhưng vẫn hằng ngày dầm mình dưới nước để bán nghêu, sò nuôi cháu tâm thần 61 tuổi. Cụ sống ở làng chài Hàm Ninh, xã Hàm Ninh, huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang.

Chồng cụ Rớt mất đã hơn 15 năm, người cháu bị tâm thần là con của anh chồng cụ Rớt, được vợ chồng cụ đem về nuôi từ bé. Bệnh của cháu cụ ngày càng nặng, lúc ăn, lúc nhịn, cứ gào thét liên tục.

“Tôi từ Hà Tiên ra Phú Quốc sinh sống cũng hơn 30 năm rồi. Ở đất liền khổ quá nên ra đây kiếm sống nhưng cũng không khá hơn bởi vừa làm vừa nuôi cháu. Một ngày nào đó tôi qua đời, không biết đứa cháu tâm thần sẽ sống ra sao?” – cụ Rớt nghẹn ngào.

Cụ Rớt dầm mình dưới biển bán nghêu sò nuôi đứa cháu tâm thần Ảnh: Quang Viên
Cụ Rớt dầm mình dưới biển bán nghêu sò nuôi đứa cháu tâm thần Ảnh: Quang Viên

“Mấy cô chú ơi, mua giúp tui ký sò dẹo” là tiếng rao của cụ với lên từ phía dưới chân cầu cảng. Nhìn xuống mặt nước biển. Ở đó, có một cụ già ngẩng gương mặt lên, chờ đợi một ai đó thương tình mua cho vài ký sò…

“Nỡ nào bỏ con nhỏ khùng được”

Nắng bỏng rát, lại thêm gió biển mặn chát phả da thịt khiến hầu hết du khách muốn bước thật nhanh để chui ngay vào nhà hàng. Nhưng, bà cụ thì vẫn thản nhiên dầm mình dưới nước, cạnh bên là một chiếc can nhựa khoét một bên bề ngang để chứa sò và chiếc thau chứa nghêu dập dềnh trên nước.

Cụ Rớt trải lòng: “Tui già rồi không bưng nỗi. Bỏ nghêu, sò vô can nhựa này kéo đi dưới nước mới được. Mỗi ngày mua mấy ký sò, ký nghêu bán kiếm chút tiền để nuôi con nhỏ khùng 61 tuổi”.

Không bán được sò, cụ Rớt tranh thủ gỡ những sợi dây trôi dạt đem về nhà dùng. Ảnh: Quang Viên
Không bán được sò, cụ Rớt tranh thủ gỡ những sợi dây trôi dạt đem về nhà dùng. Ảnh: Quang Viên

Cụ cho biết đó là cô cháu bên chồng tên là Đinh Thị Hết. Khi cô Hết mới vừa lọt lòng thì mẹ chết. Từ đó, vợ chồng bà đem cô cháu về nuôi. “Vợ chồng tui không có con, mà con nhỏ đó cũng không còn cha còn mẹ nên phải nhận nuôi nó. Mà đâu có biết lớn lên nó bị tâm thần. Nó làm khổ vợ chồng tui ghê lắm. Nhưng nỡ nào bỏ con nhỏ khùng này được”.

Hỏi về cụ ông, cụ Rớt rơm rớm nước mắt: “Ổng chết cách đây 15 năm rồi. Hồi ổng còn sống, tui và ổng cũng khổ. Hai vợ chồng hai mươi mấy năm đi cắt cỏ tranh về bán cho người ta lợp nhà. Tiền bán cỏ tranh chẳng bao nhiêu, nhưng cũng đỡ. Từ ngày ổng mất thì tui nghỉ đi cắt cỏ tranh vì một mình không làm nỗi. Tui phải ở đậu nhà đứa cháu trai bên chồng làm nghề lặn biển thuê”.

Chị Phương, một du khách từ TP HCM, cho biết năm nào chị cũng ra Phú Quốc, mỗi lần ra đều ghé cảng Hàm Ninh đi dạo và lần nào cũng thấy cụ Rớt ngâm mình dưới nước ở chân cầu cảng.

Cụ Rớt hàng ngày ngâm mình 14 tiếng ở dưới nước
Cụ Rớt hàng ngày ngâm mình 14 tiếng ở dưới nước

Theo một số người dân sống ở khu vực cảng Hàm Ninh, cụ Rớt thức dậy từ lúc 4 – 5 giờ sáng đến tối mịt mới lên bờ. Hôm nào mưa bão, cụ mới phải ở nhà. Cứ thế, cụ và người cháu tâm thần sống lay lắt qua ngày…

Liên hệ một cán bộ xã Hàm Ninh thì được biết, cụ Rớt đang hưởng chế độ trợ cấp 270.000 đồng/tháng, cộng với số tiền bảo trợ cho cô cháu tâm thần cũng được khoảng trên 1 triệu đồng/tháng. Tuy nhiên, cô cán bộ này cũng cho biết thêm, gia đình cụ Rớt đã được đưa ra khỏi diện nghèo mấy năm nay.

Theo như lời cụ Rớt, trong khoảng 15 năm bán nghêu sò ở cầu cảng này cũng có vị du khách rất sộp mua hết mớ sò và còn “bo” thêm tổng cộng hơn cả triệu đồng. Vị khách này mua xong không ăn mà đem biếu lại cho người dân ở đây. Một số du khách khác, đặc biệt là một vài ngôi sao trong làng giải trí, cũng tặng cụ tiền triệu. Nhưng những trường hợp như vậy cũng đâu có nhiều. Vậy là mỗi ngày cụ Rớt lại rời căn nhà ở đậu cùng cháu trai, lội đến cầu cảng cách đó khoảng 500 m dầm mình dưới nước biển, đội trên đầu cái nắng chang chang để bán nghêu sò nuôi “con nhỏ khùng”.

Ánh mắt chờ đợi du khách trên cầu cảng mua nghêu sò của bà cụ 85 tuổi. Ảnh: Quang Viên
Ánh mắt chờ đợi du khách trên cầu cảng mua nghêu sò của bà cụ 85 tuổi. Ảnh: Quang Viên

Cụ Rớt nói: “Hai năm nay có đỡ hơn. Nhưng thằng cháu nuôi mình cuộc sống cũng còn vất vả, khó khăn lắm. Nó đi lặn sò, lặn ốc thuê cho người khác để nuôi gia đình của nó. Còn tui ráng đi bán sò, bán nghêu để nuôi con nhỏ khùng. Khi nào con nhỏ khùng chết, tui nghỉ bán”.

Ngày qua ngày, cụ Rớt vẫn một tay bơi, một tay giữ dây có buộc chiếc can nhựa dùng làm dụng cụ chứa những “chiến lợi phẩm”, 2 chân vẫy vùng trong nước biển, thỉnh thoảng ngụp lặn để mò tìm hải sản đem bán, hòa mình dòng nước biển, kiếm tiền nuôi đứa cháu “không may mắn” sống sót qua ngày.

Theo Báo Thanh Niên

Ý kiến bạn đọc

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu * aria-required='true'

Cùng chuyên mục